Đức Thánh Cha cảnh báo rằng “ý nghĩa ngôn từ ngày càng hay thay đổi”, ngày càng mơ hồ, và thậm chí là “một vũ khí” được sử dụng để lừa dối hoặc trừng phạt đối thủ.

Trong bài phát biểu quan trọng đầu tiên về tình hình thế giới trước các đại sứ, Đức Lêô XIV đã tập trung vào vấn đề từ ngữ. Đúng vậy, ngài đã nói về chiến tranh, chủ nghĩa đa phương và nhân quyền. Nhưng một đoạn văn lại gây ấn tượng mạnh mẽ trong thời đại trí tuệ nhân tạo và mạng xã hội: Đức Thánh Cha cảnh báo rằng “ý nghĩa của ngôn từ ngày càng hay thay đổi hơn”, ngày càng mơ hồ, và thậm chí là “một vũ khí” được sử dụng để lừa dối hoặc trừng phạt đối thủ.
Rồi cụm từ gây xôn xao dư luận xuất hiện: Ngài khẳng định rằng “một loại ngôn ngữ theo kiểu Orwell mới đang hình thành”, loại ngôn ngữ này, dù tự nhận là bao hàm, nhưng cuối cùng lại loại trừ những người không tuân theo.
Ý nghĩa thực sự của "ngôn từ theo kiểu Orwell"
Khi người ta nói "theo kiểu Orwell", họ thường ám chỉ loại ngôn ngữ mà George Orwell đã cảnh báo trong bài luận năm 1946 của ông, "Politics and the English Language": những từ ngữ được sử dụng không phải để làm rõ thực tại, nhưng để làm mờ nó đi — những cụm từ trừu tượng, uyển ngữ khiến những hành động xấu xa nghe có vẻ bình thường, thậm chí cao thượng.
Orwell lập luận rằng văn phong chính trị thường biến những thực tại cụ thể thành những khái niệm chung chung mơ hồ, một thói quen khiến cả người nói và người nghe đều ngừng suy nghĩ một cách đúng đắn.
Orwell đã kịch hóa ý tưởng tương tự trong cuốn "1984" với "Newspeak", một vốn từ vựng được kiểm soát nhằm thu hẹp những gì mọi người có thể nói - và do đó, cả những gì họ có thể cố gắng suy nghĩ. Mục đích không phải là thuyết phục mà là hạn chế: nếu một xã hội thiếu từ ngữ để diễn đạt sự thật luân lý, sự bất đồng chính kiến hoặc lương tâm, thì những thực tại đó sẽ khó diễn đạt thành lời hơn, và rồi khó bảo vệ hơn.
Quan điểm của Đức Lêô không phải là chúng ta đang sống trong cuốn tiểu thuyết của Orwell, mà là logic đó rất dễ nhận ra: Khi các thuật ngữ quan trọng mất đi ý nghĩa ổn định, thì tranh luận công khai trở thành cuộc đấu tranh quyền lực.
Đức Giáo hoàng nói với các nhà ngoại giao rằng “tự do ngôn luận và biểu đạt được đảm bảo chính bởi sự chắc chắn của ngôn ngữ và thực tế là mỗi thuật ngữ đều dựa trên sự thật.”
Vì sao sự suy yếu ngôn ngữ là một trong những tệ nạn của thời đại chúng ta
Ngôn ngữ yếu không chỉ là vấn đề về văn phong tồi: đó là một vấn đề luân lý.
Nếu lời nói tách rời khỏi thực tế, thì trách nhiệm giải trình sẽ bị trốn tránh. "Cái chết của thường dân" có thể được đổi tên thành "hậu quả ngoài ý muốn". Sự cưỡng ép có thể được ngụy trang thành "sự chăm sóc". Sự loại trừ có thể khoác lên mình chiếc mặt nạ của "sự bao hàm". Xu hướng này đã được chứng minh rõ ràng trong các vấn đề đạo đức sinh học, chẳng hạn như phá thai, thụ tinh trong ống nghiệm, mang thai hộ và an tử.
Kết quả có thể đo lường được: nhiều hiểu lầm hơn và ít không gian hơn cho đối thoại chân thành — chính xác là điều mà Đức Lêô đã liên kết với sự mong manh của chính nền ngoại giao.
Truyền thống Công giáo rất thẳng thắn về những rủi ro. Sách Giáo lý (§2486) dạy rằng việc bóp méo sự thật “làm suy yếu nền tảng” của đời sống chung của chúng ta. Nó cũng mô tả chứng tá Kitô giáo là “sự truyền đạt đức tin bằng lời nói và việc làm”, nhấn mạnh rằng lời nói không bao giờ trung lập về mặt luân lý.
Điều đó cho thấy lời cảnh báo "theo kiểu Orwell" của Đức Thánh Cha không chỉ đơn thuần là bình luận về văn hóa. Nếu ngôn ngữ trở nên mơ hồ — nếu các từ ngữ liên tục được định nghĩa lại cho đến khi không ai có thể nói được điều gì là sự thật — thì lương tâm và tự do sẽ dễ bị tác động hơn, và người yếu thế sẽ dễ bị loại bỏ hơn.
Năm 2026, khi trí tuệ nhân tạo có thể tạo ra văn xuôi hoàn hảo chỉ trong vài giây, thử thách về mặt tinh thần sẽ trở nên đơn giản hơn nhưng cũng khó khăn hơn: liệu chúng ta sẽ chọn những từ ngữ nói lên sự thật, hay những từ ngữ giúp ta trốn tránh sự thật?
Tý Linh
(theo Daniel Esparza, Aleteia)
